content top

Tranh luận về mở phân hiệu Đại học

Làm bằng đại học – Tại hội nghị tổng kết phát triển giáo dục – đào tạo và dạy nghề vùng ĐBSCL giai đoạn 2011 – 2015, nhiều ý kiến tranh luận khác nhau về mở phân hiệu đại học. Ông Võ Minh Chiến, phó Ban chỉ đạo Tây Nam bộ, nêu thực trạng: hiện vùng mới đạt 190 sinh viên/vạn dân, thấp hơn bình quân cả nước (240 sinh viên/vạn dân)… Ông Chiến kiến nghị nên khuyến khích các trường ĐH trọng điểm quốc gia, trường ĐH đào tạo có chất lượng mở phân hiệu ở các tỉnh ĐBSCL. Các trường ĐH có ý kiến thế nào về vấn đề này? * PGS-TS PHAN THANH BÌNH (giám đốc ĐH Quốc gia TP.HCM): Thành lập phân hiệu sẽ tạo ra sự chồng chéo! Hiện nay hầu hết các tỉnh khu vực ĐBSCL đều có trường ĐH, nếu thành lập phân hiệu của các trường ĐH ở TP.HCM tại đây sẽ tạo ra sự chồng chéo. Do vậy, các địa phương trong vùng và các trường ĐH cần ngồi lại với nhau bàn về tính hệ thống giáo dục của cả vùng sao cho cân đối và phù hợp, chứ không xét riêng lẻ theo từng địa phương. Với trách nhiệm của mình, ĐHQG TP.HCM sẵn sàng hỗ trợ các địa phương, các trường ĐH trong vùng về chuyên môn để nâng cao chất lượng đào tạo cũng như nguồn nhân lực. ĐBSCL là vùng trũng về giáo dục, vì vậy nên tính cả việc hỗ trợ về giáo dục phổ thông chứ không chỉ ĐH. Muốn nâng cao chất lượng giáo dục ĐH phải có nền tảng giáo dục phổ thông tốt. Hiện nay ĐHQG TP.HCM đang hỗ trợ hai địa phương giảng dạy chương trình THPT là An Giang (các môn khoa học tự nhiên) và Đồng Tháp (các môn khoa học xã hội) để nâng cao chất lượng bậc học này. * PGS-TS HUỲNH THANH HÙNG (phó hiệu trưởng Trường ĐH Nông lâm TP.HCM): Không nên thành lập phân hiệu ồ ạt Hiện nay Bộ GD-ĐT đã có chính sách giao chỉ tiêu cho các trường ĐH tại TP.HCM đào tạo sau đại học cho các tỉnh khu vực ĐBSCL. Một số ngành mà các trường ĐH trong khu vực chưa đào tạo được, hoặc nhân lực ở các địa phương khu vực này còn yếu đã có chỉ tiêu đào tạo riêng và được các trường ở TP.HCM hỗ trợ. Đối với việc thành lập phân hiệu trường ĐH tại khu vực này, theo tôi không cần thiết. Hầu hết các tỉnh ĐBSCL hiện đã có trường ĐH. Nếu thành lập ồ ạt...

Read More

Cả lớp đậu đại học

Làm bằng đại học – Những ngày này, học sinh lớp 12A1 Trường THPT Nguyễn Du (xã Đắk Sắk, huyện Đắk Mil, Đắk Nông) liên tục mời nhau liên hoan chia tay để lên đường nhập học ĐH. Đây là lần đầu tiên một lớp học vùng sâu đậu ĐH 100%, nên niềm vui cứ râm ran khắp ngõ xóm. Sáng 5-9, trong lễ khai giảng năm học mới, thầy Đinh Xuân Quyền – hiệu trưởng nhà trường – đã thừa ủy quyền của Sở GD-ĐT tỉnh Đắk Nông trao bằng khen, quà cho bạn Trần Đình Đồng. Kỳ thi THPT quốc gia vừa qua, Đồng đạt 27,25 điểm khối B và đã trúng tuyển vào Trường ĐH Y dược TP.HCM. Nhóm 6M+ Đồng là con út trong một gia đình có bốn anh chị em đều học ĐH, CĐ dù gia đình chẳng mấy khá giả. “Bố mẹ rất vui vì mấy anh em ai cũng chăm chỉ học hành” – Đồng tự hào. Hai chị của Đồng hiện đã ra trường và đi làm. Anh trai kế Đồng cũng là một bác sĩ tương lai, đang học năm thứ 4. Trong niềm vui của chàng tân sinh viên hay cười này, Đồng luôn nhắc về nhóm bạn 6M+ của mình. Đồng giải thích ngoài học trên lớp và tham gia các lớp học ôn của thầy cô thì Đồng và những người bạn chơi thân tụ thành một nhóm để cùng nhau học tập. Nhóm 6M (tức sáu “men” – nam sinh) ra đời từ đó. Sau những buổi học lúc nhà bạn này khi nhà bạn kia, cả nhóm ngồi lại học bài, ôn thi để cùng nhau tiến bộ. “Sau đó, nhóm có thêm những thành viên khác, nên thêm cộng (+) là những bạn nữ chung lớp cũng muốn tham gia nhóm để cùng học, cùng ôn thi” – Đồng nói thêm. Chúng tôi được Đồng dẫn đến nhà bạn Hoàng Xuân Song khi cả gia đình Song đang tổ chức tiệc liên hoan để bạn lên đường nhập học. Song vừa đậu Khoa y ĐH Quốc gia TP.HCM và cũng là thành viên của nhóm 6M+ tinh nghịch và học giỏi. Chị của Song đang là sinh viên năm 3 ngành Nhật Bản, Trường ĐH Khoa học xã hội và nhân văn (ĐH Quốc gia TP.HCM). Nếu không có gì thay đổi, tháng 10-2015 chị gái của Song sẽ 
lên đường đi du học ở Nhật. “Ba mẹ cũng muốn mình học ĐH Bách khoa TP.HCM để tìm cơ hội du học ở Nhật sau này. Nhưng mình đã trót thích nghề bác sĩ. Mình nghĩ cứ học...

Read More

Cảnh cáo trưởng công an xã dùng bằng giả

Làm bằng đại học tại Hà Nội – Ông Nguyễn Tãng không đủ điều kiện, tiêu chuẩn để giữ chức trưởng công an xã, không có bằng đào tạo công an viên, do đó sẽ bị giáng chức hoặc điều chuyển làm công việc khác. cảnh cáo trưởng công an xã dùng bằng giả Văn bản Sở Giáo dục đào tạo tỉnh Thừa Thiên-Huế khẳng định bằng tốt nghiệp THPT của ông Nguyễn Tãng là không hợp pháp – Ảnh: Nguyên Linh”Văn bản Sở Giáo dục đào tạo tỉnh Thừa Thiên-Huế khẳng định bằng tốt nghiệp THPT của ông Nguyễn Tãng là không hợp pháp – Ảnh: Nguyên Linh Ngày 5-9, ông Nguyễn Văn Mạnh, chủ tịch UBND huyện Phú Lộc, Thừa Thiên – Huế, cho biết sau khi có đơn tố cáo ông Nguyễn Tãng, trưởng Công an xã Lộc Sơn, sử dụng bằng tốt nghiệp THPT giả, UBND huyện Phú Lộc đã thành lập đoàn thanh tra và kết quả xác minh đơn tố cáo đúng sự thật. Cụ thể, năm 2007 ông Tãng không tham gia thi tốt nghiệp THPT nhưng trong hồ sơ theo học lớp đào tạo công an viên vẫn có bằng tốt nghiệp THPT do Sở GD-ĐT tỉnh Thừa Thiên – Huế cấp ngày 25-5-2007. Sau khi xem xét các hồ sơ, tài liệu còn lưu trữ, ông Phạm Văn Hùng, giám đốc Sở GD-ĐT tỉnh Thừa Thiên – Huế, đã có văn bản khẳng định tấm bằng THPT của ông Tãng là bằng giả. “Nhờ có bằng THPT giả này mà ông Tãng được đi học lớp công an viên, tuy nhiên khi đang học thì bị phát hiện dùng bằng giả, do đó ông Tãng bị đình chỉ học. Sau khi lấy ý kiến từ cơ sở, hội đồng kỷ luật huyện Phú Lộc đã quyết định kỷ luật với hình thức cảnh cáo đối với ông Tãng vì sử dụng bằng không hợp lệ để được đi đào tạo, bồi dưỡng. Hiện Huyện ủy Phú Lộc đang xem xét kỷ luật về mặt Đảng đối với ông này” – ông Mạnh nói. Theo ông Mạnh, ông Tãng không đủ điều kiện, tiêu chuẩn để giữ chức trưởng công an xã, không có bằng đào tạo công an viên, do đó sẽ bị giáng chức hoặc điều chuyển làm công việc khác. Theo: Tuổi trẻ...

Read More

Mong có việc làm của chàng sinh viên nghèo khiếm thị Tốt nghiệp xuất sắc

“Điều gì những bạn mắt sáng làm được thì mình cũng cố gắng làm được. Dù có thiệt thòi hơn các bạn về đôi mắt nhưng mình luôn cố gắng trong học tập để có thể sống tự lập và giúp đỡ gia đình…”. Đó là chia sẻ của bạn Nguyễn Văn Chung vừa tốt nghiệp loại xuất sắc Trường ĐH Khoa học Huế, ĐH Huế với tổng số điểm tích luỹ tín chỉ là 3.79 trên hệ 4. Nguyễn Văn Chung sinh năm 1993 trong một gia đình làm nông nghèo ở xã Kỳ Thư (huyện Kỳ Anh, tỉnh Hà Tĩnh). Mặc dù bị mù bẩm sinh nhưng trong 4 năm làm bằng đại học, cậu luôn đạt danh hiệu sinh viên xuất sắc của trường ĐH Khoa học Huế. Điều đặc biệt, Chung là một trong 4 sinh viên đạt danh hiệu Sinh viên xuất sắc của khóa 2015. SV Nguyễn Văn Chung (thứ 2 từ trái qua) cùng với 3 bạn còn lại là 4 SV xuất sắc toàn trường ĐH Khoa học Huế, niên khóa 2011-2015 Quá trình học tập gian khổ Là anh cả, dưới còn hai em, Chung luôn luôn cố gắng học tập và chỉ bảo cho các em để bố mẹ yên tâm đi làm. Ngày nhận được giấy báo nhập học vào mái trường ĐH Khoa học Huế em vừa mừng, vừa lo. “Lúc đó em sợ mình bị mù vậy liệu có học theo các bạn được không? Rồi vào đó xa xôi không có người thân lo cho em trong việc ăn uống, đi lại” – Chung chia sẻ. Bước vào môi trường học đại học, xa gia đình, Chung phải sống tự lập hoàn toàn. Khó khăn tới với cậu học trò nghèo trong việc thích nghi với môi trường mới. Từ việc đi lại tới trường, rồi ăn ở, Chung luôn chủ động làm mấy việc vặt để không làm phiền tới mọi người. Những bạn trong lớp thường xuyên tới phòng Chung để thay nhau nấu ăn và đưa bạn tới trường. Trên lớp Chung chỉ nghe được tiếng giảng viên nói, ghi theo không kịp nên đôi lúc cậu phải ghi âm lại để tối về nghe, rồi chép vào cuốn sách chữ nổi để khỏi quên. Khó khăn nhất là Chung dùng chữ nổi để học tập nên thầy cô không thể đọc được. Chung phải làm bài bằng máy vi tính hoặc phải thi vấn đáp, gây ra nhiều khó khăn trong quá trình giao tiếp với thầy cô. Vì không thể nhìn thấy để đọc và tìm tài liệu nên Chung đã phải sử dụng máy...

Read More

Vào đại học, tương lai chưa chắc sáng!

Nhân dịp đọc bài viết “Trượt khó, đậu lại… mếu” , tôi kể câu chuyện của bản thân mình. Nơi làng quê tôi ngày ấy, cách đây năm năm, khi hay tin một học sinh thi đỗ đại học là cả làng, cả xã biết mặt, gọi tên. Lúc ấy, khi anh trai tôi đang là sinh viên năm thứ 2 thì tôi cũng nhận được giấy báo trúng tuyển vào đại học một trường hạng tốp 2 thủ đô. Khỏi phải nói những lời tán dương dành cho anh em tôi và ba mẹ tôi làm gia đình nở mày nở mặt đến mức nào. Ngày hội nghị tuyên dương khen thưởng ở xã, bố tôi ngồi ở ghế mời danh dự, ngày đó tôi cứ ngỡ rằng: “Vào đại học, tương lai tươi sáng đang ở phía trước đây!”. Sau bốn năm đèn sách trên giảng đường, ngoài chuyện đạt học bổng liên tục, anh trai tôi từng đoạt giải ba kỳ thi Olympic hóa học sinh viên toàn quốc. Tôi cũng từng đoạt giải nhì nghiên cứu đề tài khoa học ở khoa, đạt học bổng. Hai anh em được cấp bằng tốt nghiệp loại khá. Như vậy chắc đã tương đối cho những nỗ lực về sách vở trên giảng đường. Và xin nói tiếp về “cái kết” của anh em tôi, đây cũng là một cái kết tạm thời thôi. Anh tôi dự phỏng vấn và trúng tuyển vào một công ty nước ngoài với mức lương khá, nhưng họ không quan tâm bằng cấp, bằng khen của anh tôi. Vì sao? Vì họ đang đào tạo lại từ đầu và giờ đã bước sang năm thứ 3 làm bằng đại học tại Hà Nội anh tôi vẫn đang trong chế độ “đào tạo”. Còn tôi thì có người quen giới thiệu vào một doanh nghiệp tư nhân với đồng lương cọc cạch, phải gói ghém lắm mới sống lay lắt được qua ngày! Có lẽ may mắn đã mỉm cười với chúng tôi khi sử dụng tấm bằng tốt nghiệp đại học như “tờ giấy thông hành” vào đời và được nhà tuyển dụng tạm giữ mảnh giấy ấy. Vậy hàng ngàn sinh viên khác ra trường sẽ ra sao nếu kém may mắn hơn anh em tôi? Bạn hãy thử tưởng tượng, đặt mình vào vị trí một sinh viên mới ra trường đang “rải” hồ sơ khắp các trang tuyển dụng. Một ngày bạn sẽ nhận được vài cuộc gọi của nhà tuyển dụng; mưa gió, nắng nôi bạn lặn lội đi dự phỏng vấn và nhận được cái lắc đầu khi người ta hỏi bạn...

Read More

Trượt khóc, đậu lại… mếu

Là giảng viên một trường đại học, có lẽ nỗi trăn trở lớn nhất của tôi chính là vấn đề việc làm của sinh viên. Chuyện sinh viên năm cuối tâm sự về nỗi lo thất nghiệp sau khi ra trường khiến tôi suy nghĩ rất nhiều. Có em nói rằng: “Ra trường em chưa biết sẽ làm việc ở đâu, trong khi nhà em vay nợ để em đi học cả một đống, căng lắm cô ạ”. Một em khác kể: “Trước đây bố mẹ em muốn em vào đại học là để thoát cái nghèo, nhưng thoát nghèo đâu chưa thấy đã gánh nghèo về rồi cô ạ. Chuẩn bị ra trường mà em thấy mù mờ, mông lung quá”. Tôi nhớ năm ngoái, có một em nữ sinh viên năm đầu đã tâm sự thật lòng rằng: “Đúng là trượt cũng khóc mà đậu đại học cũng mếu cô ạ. Bố mẹ em lo nhất là đầu ra sau này của em. Con vừa bước chân vào đại học mà bố mẹ đã lo ngay ngáy từ bây giờ rồi”. Nhưng nhiều nhất có lẽ là sinh viên năm cuối, không ít em tỏ ra bi quan về tương lai, nỗi lo thất nghiệp chồng chất. Có em bảo luôn trong trạng thái quay như chong chóng với tiền trọ, tiền ăn, tiền tiêu, tiền học trong suốt những năm tháng sinh viên. Bố mẹ ở quê làm lụng cực nhọc gửi tiền lên chỉ mong con nhanh có tấm bằng để tự lo tương lai, nhưng sao càng đến ngày tốt nghiệp thì nỗi lo càng nhiều, sự kỳ vọng của cha mẹ càng khiến em căng thẳng. Nhiều em mang tâm lý sợ ra trường là vì thế. Tôi vẫn kết nối thường xuyên với sinh viên của mình. Nhiều em tâm sự không hào hứng khi học đại học mà vẫn giữ “nếp cũ” như giờ giảng lý thuyết khô khan, rồi chuyện đọc chép vẫn còn diễn ra. Cũng có lúc tôi nhận được một vài phản hồi buồn của sinh viên như chán học. Các em phàn nàn rằng nhiều môn học thiếu thực tế, không được ứng dụng thực tiễn, lý thuyết suông nên sợ rằng ra trường sẽ không làm được việc, không đáp ứng được yêu cầu của các nhà tuyển dụng, sẽ lơ ngơ như gà mắc tóc. Thời gian này, sinh viên năm cuối các trường đại học đang đi thực tập, làm khóa luận tốt nghiệp, chuẩn bị bảo vệ luận văn nên chuyện sinh viên than thở, nỗi lo thất nghiệp càng nhiều, tâm lý của các em cũng...

Read More
content top